Archive | Tháng Ba 2017

HÃY NGỦ YÊN ĐÀ NẴNG CỦA TÔI ƠI

Đà Nẵng của tôi, nơi những buổi chiều của tuổi mười ba, tôi vẫn thường đứng nhìn những đoàn xe mang nhãn hiệu Sealand, RMK, GMC nối đuôi nhau mỗi ngày trên chiếc cầu màu đen mang tên của một viên tướng thực  dân. Những chiếc chiến xa nặng nề, những khẩu đại pháo nòng dài được cất  lên từ những chiếc tàu lớn neo ngoài cửa biển Sơn Chà. Tiếng gầm thét của những đoàn phi cơ chiến đấu đang đáp xuống phi trường quân sự ngoài ngã ba Duy Tân. Tiếng nhạc, tiếng cười, tiếng chọc ghẹo, okay, hello,  goodbye của những người lính Mỹ và những cô gái Việt Nam vào tuổi chị tôi, vọng lại từ những hộp đêm dọc bờ sông Bạch Đằng. Tất cả đã khơi dậy trong lòng tôi nhiều câu hỏi, nhiều băn khoăn và cả những tủi thẹn đầu đời của một đứa bé Việt Nam xót xa cho số phận của một cây cổ thụ bốn  ngàn năm đang biến thành cây chùm gởi. Tại sao? Tại sao lại là Đà Nẵng?  Tại sao là Việt Nam quê hương tôi mà lại không phải một nơi nào khác? Tiếp tục đọc

ƯỚC MƠ …

Có một niềm vui chân chính trong cuộc sống, đó là làm cho người mà ta yêu có được niềm vui”

– Jean-Jacques Rousseau

Có bao giờ các anh, chị, em tự hỏi: niềm vui nào lớn nhất trong đời? Thành công, giàu sang hay có được điều mình mong muốn. Tất cả chúng ta đều cố gắng tìm kiếm cho mình những niềm vui trong cuộc sống. Nhưng khi có được thứ này chúng ta lại muốn có được thứ khác. Quá trình đuổi bắt cứ kéo dài suốt năm này qua năm khác, chúng ta không dễ gì nhận ra, niềm vui lớn nhất trong đời gần gũi và thân thương biết chừng nào.

Ngay từ lúc mới sinh ra, được sống trong vòng tay của cha mẹ chúng ta hạnh phúc và cảm thấy bình yên. Mỗi ngày là một ngày vui, lúc đó, cha mẹ tuyệt vời nhất. Thế rồi, lớn lên, chúng ta muốn thoát khỏi sự kiềm kẹp của mẹ cha. Muốn tự do bay lượn, chê đấng sinh thành giờ đây lạc hậu, không có những suy nghĩ tân tiến, hợp thời. Để rồi xa cách cha mẹ hơn, nhưng bạn ơi, niềm vui lớn nhất trong đời đó chính là: Tiếp tục đọc

MONTERY GIÓ THOẢNG

 San Jose có Monterey gió thoảng

Kể từ ngày chia tay với Bắc Cali đến nay đã gần hai tháng. Thời gian khá dài, nhưng tôi lại chưa viết được hàng chữ nào cho Bắc Cali. Sau ngày từ Mỹ trở về, việc gia đình hãng sở đã làm ngưng trệ việc viết lách. Hôm nay tôi mới ngồi viết được đôi hàng cho Bắc Cali, cho màu lá xanh còn xót lại sau mùa xuân và màu lá, cỏ, đã vàng chín vì những ngày hạ nắng bắt đầu dọc theo những xa lộ thênh thang, rộng lớn. Cho cảnh núi đồi thiên nhiên bao la uy vũ mà tôi nhìn thấy được khi phi cơ sắp đáp xuống phi trường San Francisco. Cho biển Thái Bình Dương được thấy lần đầu khi đứng trên bờ biển nước Mỹ. Bên kia, Không gian tít mắt và bầu trời mù mờ ắt hẳn là Việt Nam. Nước biển ở Bắc Cali có màu trong xanh, không như biển ở Việt Nam quê tôi, ở bên kia bờ Thái Bình Dương, nước hơi sẫm màu vì pha trộn phù sa từ các con sông lớn nhỏ trong đất liền chảy ra. Tôi so sánh nơi khu biển ở miền đông Nam phần, chứ không so sánh với vùng biển Mủi Né, Hội An…, nghe nói cũng đẹp, nhưng tôi chưa có dịp đặt chân đến. Tiếp tục đọc