HAI BÀI DIỄN VĂN

nBà Angela Merkel là thủ tướng nói chuyện tại Quốc Hội Hoa Kỳ

Năm 1957 tôi mới lên ba ở Brandenburg, Đông Đức. Cha tôi là mục sư Tin Lành, mẹ tôi từng học sư phạm môn tiếng Anh và tiếng Latinh, nhưng mẹ tôi không được phép đi dạy ở Đông Đức. Từ nhỏ đến lớn, tôi chưa từng mường tượng là sẽ có ngày bức tường Berlin sụp đổ, tôi chưa từng dám mơ là tôi lại có ngày đến Mỹ, chứ đừng nói đến chuyện có mặt tại Quốc Hội Mỹ như lúc này đây.

Miền đất hứa với cơ hội vô hạn cho mỗi người là giấc mơ không thể nào có đối với người thanh niên như tôi ở Đông Đức. Bức tường với hàng rào thép gai và lệnh bắn bỏ bất cứ ai làm chúng tôi tưởng như không bao giờ có thể tới được bến bờ của thế giới tự do. Tôi chỉ có cách hình dung nước Mỹ qua phim ảnh và qua những cuốn sách được xách tay nhập lậu về Đông Đức.

Tôi đã từng thấy gì, tôi đã từng đọc gì? Tôi đã từng tha thiết điều gì?

Tôi đã từng tha thiết về giấc mơ Mỹ – về cơ hội cho mọi người được thành công, cho mọi người tạo dựng được điều mong ước của đời mình bằng nỗ lực của bản thân. Tôi cũng như mọi thanh niên Đông Đức hồi ấy chỉ ước được chiếc quần jean Mỹ mà lúc đó không tài nào kiếm được ở Đông Đức, còn tôi thì được người nhà ở Tây Đức thỉnh thoảng gửi cho.

Tôi đã từng tha thiết về hình ảnh bao la của nước Mỹ nơi mà không khí để thở cũng dường như tràn ngập tinh thần độc lập và tinh thần tự do. Đối với tôi cho đến tận năm 1989 thì nước Mỹ vẫn chỉ là một giấc mơ thôi. Rồi bức tường Berlin sụp đổ ngày 9 tháng 11 năm 1989 và đó chính điều mà tôi muốn bày tỏ lòng biết ơn tới nước Mỹ.

Tôi xin cảm ơn 16 triệu người Mỹ đã từng làm nhiệm vụ ở Đức trong mấy chục năm qua. Nếu không có sự hỗ trợ của họ, của những người lính, của những nhà ngoại giao và của tất cả những ai đã đóng góp thì đã không mang lại được kết quả như ngày hôm nay để Châu Âu không còn bị bức tường chia rẽ. Họ chính là những đại sứ của Mỹ tại đất nước chúng tôi, cũng như những người Mỹ gốc Đức cũng là những đại sứ của Đức tại nước Mỹ.

Tôi nhớ tới John F. Kennedy đã được những người dân Berlin đang tuyệt vọng vô cùng yêu quý bởi lời ông nói khi thăm Berlin năm 1963: “Ich bin ein Berliner.” (Tôi là một người Berlin.)

Ronald Reagan cũng đã nhìn thấy được bước chuyển của thời đại khi ông đứng trước cổng Brandenburg Gate năm 1987 kêu gọi: “Ông Gorbachev, hãy mở cổng này ra … Ông Gorbachev, hãy phá bỏ bức tường này đi.” Sẽ mãi mãi không quên lời kêu gọi đó. Tôi cũng mới gặp lại Mikhail Gorbachev tuần trước và chúng tôi cũng xin tri ân ông.

Nhân dân Đức chúng tôi vô cùng biết ơn các bạn Mỹ. Nhân danh quốc gia và nhân danh cá nhân, chúng tôi sẽ không bao giờ quên điều đó. Ở nơi trước đây là bức tường tăm tối, cánh cửa bất ngờ mở ra và tất cả chúng tôi bước qua cánh cửa ấy. Tất cả mỗi người từ đó bắt đầu có cơ hội xây dựng một điều mới để mang lại sự thay đổi và là bước đầu tiên cho hành trình mới.

Bản thân tôi cũng có sự mở đầu mới mẻ. Tôi từ bỏ việc nghiên cứu vật lý tại Viện Hàn lâm khoa học ở Đông Đức và bắt đầu sự nghiệp chính trị. Cuối cùng tôi đã có dịp làm một điều gì mới, tôi hiểu rằng tôi đã có thể mang lại sự thay đổi và tôi có thể làm được điều gì đó.

Kể từ ngày chúng tôi được trao tặng món quà tự do vô giá đến nay đã hai mươi năm. Không có gì có thể thúc đẩy tôi mãnh liệt hơn, không có gì làm cho tôi tràn ngập cảm xúc tích cực hơn là sức mạnh của tự do, như lời của Bill Clinton tại Berlin năm 1994: “Không có gì ngăn được chúng ta. Tất cả đều có thể.”

Đúng như thế, tất cả đều có thể. Một người phụ nữ như tôi có thể đứng trước quý vị hôm nay, cũng như Arnold Vaatz là thành viên của phái đoàn Quốc hội Đức có mặt ở đây hôm nay cũng đã từng phải ngồi tù ở Đông Đức chỉ vì tội là người bất đồng chính kiến.

Ở thế kỷ 21 này, ở thời đại toàn cầu hóa này, tất cả mọi điều là có thể. Mặc dù phải công nhận toàn cầu hóa còn đầy trở ngại nhưng cả nước Đức và nước Mỹ đều thấu hiểu rằng nếu không toàn cầu hóa thì người ta sẽ đóng chặt cửa để chỉ biết mình và không biết tới ai cả rồi từ đó sẽ chỉ đưa đến bước cùng của sự cô lập và nỗi đau khổ. Phải suy nghĩ để tạo ra liên minh để làm việc cùng nhau, để cùng nhau tiến lên phía trước là cách duy nhất dẫn chúng ta đến tương lai tốt đẹp.

Nền tự do ở Berlin cũng như tiếng chuông tự do ở Philadelphia là những biểu tượng nhắc nhở chúng ta rằng tự do không tự dưng mà có. Tự do chỉ có thể giành được bằng đấu tranh và tự do phải được bảo vệ từng ngày trong đời sống của chúng ta.

PHÁT BIỂU CỦA TỔNG THỐNG MỸ OBAMA TẠI CUBA

Cảm ơn các bạn. Cám ơn rất nhiều. Xin vui lòng. Cám ơn rất nhiều.

Thưa Chủ tịch Castro, nhân dân Cuba, cảm ơn các bạn rất nhiều về sự đón tiếp nồng nhiệt mà tôi nhận được, gia đình tôi và đoàn của chúng tôi đã nhận được. Đó là một vinh dự đặc biệt là ở đây ngày hôm nay.

Trước khi bắt đầu, xin tha lỗi cho tôi. Tôi muốn có đôi lời về vụ tấn công khủng bố ở Brussels. Những suy nghĩ và những lời cầu nguyện của người dân Mỹ đang hướng tới người Bỉ, và chúng ta đoàn kết với họ lên án các cuộc tấn công vào người dân vô tội.

Chúng tôi sẽ làm bất cứ điều gì cần thiết để hỗ trợ bạn bè và đồng minh của chúng tôi, Bỉ, trong việc đưa ra công lý những kẻ phải chịu trách nhiệm. Và đây lại là một lời nhắc nhở rằng thế giới phải đoàn kết. Chúng ta phải cùng nhau, bất kể quốc tịch hay chủng tộc hay đức tin trong cuộc chiến chống khủng bố.

Chúng ta có thể và chúng ta sẽ đánh bại những kẻ đe dọa sự an toàn và an ninh của người dân trên toàn thế giới.

Thưa chính phủ và nhân dân Cuba, tôi muốn cảm ơn các bạn vì lòng tốt mà các bạn đã dành cho tôi và Michelle, Malia, Sasha, mẹ vợ tôi, Marion. (NÓI TIẾNG TÂY BAN NHA).

Trong bài thơ nổi tiếng nhất của ông, Jose Marti đã tỏ lòng hữu nghị và hòa bình cho cả bạn bè lẫn kẻ thù của mình.

Ngày nay, với tư cách là tổng thống của Hoa Kỳ, tôi xin tỏ với nhân dân Cuba – (NÓI TIẾNG TÂY BAN NHA).

Havana chỉ cách 90 dặm từ Florida, nhưng để đến được đây, chúng ta đã phải đi một khoảng cách rất lớn, qua rào cản của lịch sử và ý thức hệ, rào cản của nỗi đau và chia ly.

Các vùng biển xanh biếc bên dưới chiếc Air Force One một thời đã dẫn những con tàu của Mỹ đến hòn đảo này để giải phóng nhưng đồng thời cũng để đặt quyền kiểm soát đối với Cuba. Vùng biển này cũng đã đưa các thế hệ các nhà cách mạng Cuba đến Hoa Kỳ, nơi họ tìm kiếm sự hỗ trợ cho sự nghiệp của mình.

Đó là khoảng cách mà hàng trăm ngàn người Cuba đã vượt qua bằng máy bay và thuyền bè, đến Mỹ tìm kiếm tự do và cơ hội, đôi khi để lại đằng sau tất cả mọi thứ và những người mà họ yêu thương. Giống như rất nhiều người ở Mỹ, cuộc đời tôi đúng bằng thời gian hai nước cô lập nhau. Cuộc cách mạng Cuba diễn ra cùng năm cha tôi đến Hoa Kỳ từ Kenya. Sự kiện Vịnh Con Lợn diễn ra đúng năm tôi sinh ra.

Năm sau, thế giới nín thở theo dõi hai nước tiến gần nhất đến ranh giới kinh hoàng của chiến tranh hạt nhân. Nhiều thập kỷ trôi qua, chính quyền hai nước đã ở tình trạng đối đầu dường như vô tận, đánh nhau qua các nước khác. Trong một thế giới liên tục thay đổi, có một hằng số là xung đột giữa Hoa Kỳ và Cuba.

Tôi đã đến đây để chôn những tàn dư cuối cùng của chiến tranh lạnh ở châu Mỹ. Tôi đã đến đây để mở rộng cánh tay hữu nghị với nhân dân Cuba. Bây giờ, tôi muốn rõ ràng. Sự khác biệt giữa chính quyền hai nước trong nhiều năm qua là một thực tế, và nó là quan trọng. Tôi chắc chắn Chủ tịch Castro sẽ nói những điều tương tự. Tôi biết, vì tôi đã nghe ông nói nhiều về những khác biệt ấy.

Nhưng trước khi tôi thảo luận về những vấn đề này, chúng ta cần phải nhận biết chúng ta chia xẻ với nhau bao nhiêu. Bởi vì bằng nhiều cách khác nhau, Hoa Kỳ và Cuba là giống như hai anh em đã nhiều năm bỏ nhau, dù chúng ta có cùng dòng máu. Chúng ta cùng sống trong một thế giới mới, cùng là thuộc địa của người châu Âu.

Cuba, cũng như Hoa Kỳ, đã được xây dựng một phần bởi những người nô lệ từ châu Phi đây. Cũng giống như Hoa Kỳ, người dân Cuba có thể tìm thấy di sản từ những người nô lệ và chủ nô. Chúng ta đã chào đón người nhập cư đã vượt qua khoảng cách tuyệt vời để bắt đầu cuộc sống mới ở châu Mỹ.

Trong những năm qua, nền văn hóa của chúng ta pha trộn với nhau. Tiến sĩ Carlos Finlay làm việc tại Cuba, mở đường cho các thế hệ của các bác sĩ, trong đó có Walter Reed, người tiếp nối công việc của Tiến sĩ Finlay để điều trị bệnh sốt vàng da. Cũng như Marti đã viết một số câu nói nổi tiếng của ông ở New York, Earnest Hemingway làm một ngôi nhà ở Cuba và tìm thấy cảm hứng sáng tác bên bờ biển.

Chúng ta cùng có một môn giải trí quốc gia. Ngay hôm nay các cầu thủ của chúng ta sẽ thi đấu trên chính sân ở Havana nơi Jackie Robinson từng chơi trước khi tham gia giải đấu chính thức đầu tiên.

Người ta kể rằng võ sĩ vĩ đại nhất của Mỹ Muhammad Ali từng tỏ lòng ngưỡng mộ với một người Cuba mà ông chưa bao giờ được so găng, nói rằng ông cùng lắm cũng chỉ đánh hòa được với Teofilo Stevenson của Cuba.

Vì vậy, ngay cả khi chính quyền hai nước trở thành địch thủ của nhau, thì người dân hai bên tiếp tục chia xẻ niềm đam mê chung. Đặc biệt là rất nhiều người dân Cuba đến Mỹ. Dù ở Havana hay Miami, bạn có thể tìm thấy nơi để nhảy cha-cha-cha hoặc salsa và ăn đồ rohabiera . Người dân cả hai nước đã hát cùng Celia Cruz hay Gloria Estefan và bây giờ nghe nhạc Reggaeton hoặc Pit Bull.

Triệu người chúng ta cùng chung tôn giáo, một đức tin đó tôi đã vinh danh tại Đền Thánh Đức Mẹ Bác Ái tại Miami, để tìm sự bình an trong những người Cuba. Đối với tất cả những sự khác biệt của chúng ta, nhân dân Cuba và Mỹ chia xẻ những giá trị chung trong cuộc sống riêng của họ, lòng yêu nước và ý thức tự hào. Tình yêu sâu sắc của gia đình, niềm đam mê cho con em chúng ta, một cam kết giáo dục. Và đó là lý do tại sao tôi tin rằng con cháu chúng ta sẽ nhìn lại khoảng thời gian cô lập này là một sai lầm, như chỉ là một chương trong một câu chuyện dài của gia đình và của tình bạn.

Nhưng chúng ta không thể và không nên bỏ qua những khác biệt rất thực tế, đó là khác biệt về cách tổ chức chính quyền, nền kinh tế và xã hội hai nước. Cuba có một hệ thống độc đảng. Hoa Kỳ là một nền dân chủ đa đảng. Cuba có một mô hình kinh tế xã hội chủ nghĩa. Hoa Kỳ là một thị trường mở. Cuba đã nhấn mạnh vai trò và quyền của nhà nước, Hoa Kỳ được xây dựng trên quyền của cá nhân.

Mặc dù có những khác biệt, ngày 17 tháng 12 năm 2014, Chủ tịch Castro và tôi tuyên bố Hoa Kỳ và Cuba sẽ bắt đầu một quá trình bình thường hóa quan hệ.

Kể từ đó, chúng ta đã thiết lập quan hệ ngoại giao và mở đại sứ quán. Chúng ta đã bắt đầu sáng kiến về Hợp tác về y tế và nông nghiệp, giáo dục và thực thi pháp luật. Chúng ta đã đạt đến thỏa thuận để khôi phục lại đường bay trực tiếp và bưu chính. Chúng ta đã mở rộng các trang web thương mại và gia tăng năng lực của người Mỹ đi du lịch và làm ăn ở Cuba.

Và những thay đổi đã được hoan nghênh, mặc dù vẫn còn có những người phản đối. Nhưng nhiều người trên cả hai mặt của cuộc tranh luận này đã hỏi tại sao là bây giờ? Có một câu trả lời duy nhất. Những gì nước Mỹ đã làm giờ không hiệu quả. Chúng ta có để có can đảm để thừa nhận sự thật đó. Một chính sách cô lập thiết kế cho Chiến tranh Lạnh đã ít ý nghĩa trong thế kỷ 21. Cấm vận chỉ làm tổn thương người dân Cuba, thay vì giúp họ.

Và tôi luôn luôn được tin tưởng vào những gì Martin Luther King, gọi là sự cấp bách của bây giờ. Chúng ta không nên sợ sự thay đổi, chúng ta nên nắm lấy nó.

Điều này cho tôi một lý do lớn hơn và nhiều hơn nữa cho những thay đổi quan trọng. (NÓI TIẾNG TÂY BAN NHA).

Tôi tin vào nhân dân Cuba. Hoa Kỳ không chỉ bình thường hoá với chính phủ Cuba. Hoa Kỳ bình thường hóa quan hệ với nhân dân Cuba. Và hôm nay tôi muốn chia xẻ với bạn tầm nhìn của tôi về những gì tương lai của chúng ta có thể được. Tôi muốn người dân Cuba, đặc biệt là những người trẻ, để hiểu lý do tại sao tôi tin rằng bạn nên nhìn về tương lai với niềm hy vọng, không phải là lời hứa giả dối nào khẳng định đó điều này là tốt hơn so với họ thực sự đang có, hoặc những lạc quan mù quáng đó nói rằng tất cả các vấn đề của mình có thể đi xa ngày mai.

Hy vọng đó là bắt nguồn từ tương lai mà bạn ‘có thể lựa chọn, và rằng bạn có thể định hình và rằng bạn có thể xây dựng cho đất nước của bạn. Tôi hy vọng Bởi vì tôi tin nhân dân Cuba cũng sáng tạo như mọi người trên thế giới.

Trong một nền kinh tế toàn cầu được hỗ trợ bởi những ý tưởng và thông tin, tài sản lớn nhất của một quốc gia chính là nhân dân. Tại Hoa Kỳ, chúng ta có một đài tưởng niệm rõ ràng với những gì người dân Cuba có thể xây dựng – nó được gọi là Miami. Ở đây tại Havana, chúng ta thấy đó những tài năng trong, hợp tác xã, và chiếc xe cũ đó vẫn còn chạy. (NÓI TIẾNG TÂY BAN NHA)

Cuba có một nguồn lực phi thường, một hệ thống giáo dục đề cao từng học sinh.

OBAMA: Và trong những năm gần đây, chính phủ Cuba đã bắt đầu mở ra với thế giới và mở ra nhiều không gian hơn cho tài năng đó phát triển mạnh. Chỉ trong một vài năm qua, chúng ta đã nhìn thấy như thế nào (NÓI TIẾNG TÂY BAN NHA) có thể thành công trong khi duy trì một tinh thần đặc trưng Cuba. Được tự kinh doanh không có nghĩa là ngày càng giống Mỹ, mà là chính mình.

Nhìn vào Salidad Ledisez Aldan (ph), người bắt đầu một doanh nghiệp nhỏ. Cô nói, người dân Cuba có thể đổi mới và thích nghi mà không mất đi bản sắc của chúng ta. bí mật của chúng ta không phải là sao chép hay bắt chước, nhưng chỉ đơn giản là chính mình. Nhìn vào Papito Buydelez (ph), một thợ cắt tóc thành công cho phép ông cải thiện điều kiện sống trong khu phố của ông.

Ông nói, tôi nhận ra tôi sẽ không giải quyết tất cả các vấn đề của thế giới, nhưng nếu tôi có thể giải quyết vấn đề trong các mảnh nhỏ của thế giới nơi tôi sống, nó có thể lan tỏa khắp Havana. Đó là nơi hy vọng bắt đầu, với khả năng kiếm sống của riêng bạn và xây dựng một cái gì đó bạn có thể tự hào. Đó là lý do tại sao các chính sách của chúng ta tập trung vào việc hỗ trợ người dân Cuba thay vì làm tổn thương họ.

Đó là lý do tại sao chúng ta đã bỏ giới hạn về kiều hối, người dân Cuba bình thường có thêm nguồn lực. Đó là lý do tại sao chúng ta đang khuyến khích du lịch, Mà sẽ xây dựng cầu và mang doanh thu nhiều hơn đến cho doanh nghiệp nhỏ Cuba. Đó là lý do tại sao chúng ta đã mở ra không gian cho thương mại và trao đổi để người Mỹ và người dân Cuba có thể làm việc cùng nhau để tìm phương pháp chữa trị cho các loại bệnh và tạo công ăn việc làm và mở ra cánh cửa cho cơ hội nhiều hơn cho nhân dân Cuba.

Là Tổng thống của Hoa Kỳ, tôi đã kêu gọi Quốc hội của chúng tôi dỡ bỏ cấm vận. Đây là một gánh nặng lỗi thời đối với người dân Cuba. Đó là một gánh nặng cho người Mỹ muốn làm việc và làm kinh doanh hoặc đầu tư ở đây tại Cuba. Đã đến lúc phải dỡ bỏ cấm vận. Nhưng, ngay cả khi chúng ta bỏ cấm vận vào ngày mai, người dân Cuba sẽ không thể hiện được tiềm năng của họ ở đây nếu không có những thay đổi tiếp tục ở Cuba.

Cần tạo điều kiện dễ dàng hơn để mở một doanh nghiệp ở đây ở Cuba. Một công nhân nên có khả năng để có được một công việc trực tiếp với các công ty đầu tư ở đây. Hai đồng tiền riêng biệt không nên tách biệt loại lương mà người Cuba có thể kiếm được. Internet nên có sẵn trên khắp hòn đảo để người dân Cuba có thể kết nối với thế giới rộng lớn hơn, một trong những động cơ lớn nhất của sự phát triển trong lịch sử nhân loại.

(Không có giới hạn từ Hoa Kỳ về khả năng của Cuba để thực hiện các bước đi tiếp. Nó thuộc vào các bạn. Tôi có thể nói với tư cách một người bạn rằng sự thịnh vượng bền vững trong thế kỷ 21 phụ thuộc vào giáo dục, chăm sóc sức khỏe và bảo vệ môi trường. Nhưng nó cũng phụ thuộc vào việc trao đổi tự do và cởi mở của các ý tưởng. Nếu bạn không thể truy cập thông tin trực tuyến, nếu bạn không thể được tiếp xúc với quan điểm khác nhau, bạn sẽ không đạt được đầy đủ tiềm năng của bạn.

OBAMA: Và theo thời gian, các bạn trẻ sẽ mất hy vọng. Tôi biết là những vấn đề nhạy cảm, đặc biệt là đến từ một tổng thống Mỹ. Trước năm 1959, một số người Mỹ thấy Cuba như một cái gì đó để lợi dụng: nghèo đói bị bỏ qua, tham nhũng được giúp sức. Và kể từ năm 1959, chúng ta đã trở thành những đối thủ của nhau vì lý do chính trị và cá nhân.

Tôi biết lịch sử, nhưng không muốn bị kẹt trong cái bẫy lịch sử. Tôi đã nói rõ Hoa Kỳ không có khả năng và không có ý định để áp đặt sự thay đổi đối với Cuba. Thay đổi như thế nào phụ thuộc vào nhân dân Cuba.

Chúng tôi sẽ không áp đặt hệ thống chính trị hoặc kinh tế của chúng tôi đối với các bạn. Chúng tôi hiểu rằng mỗi quốc gia, mỗi người phải vạch đường chỉ của riêng và định hình mô hình riêng của mình. Nhưng sau khi thoát khỏi cái bóng của lịch sử, tôi cần phải nói thực lòng về những điều tôi tin, những điều mà người Mỹ tin.

Như Marti nói, “Tự do là quyền của mỗi con người được trung thực, được suy nghĩ và phát biểu mà không phải giả tạo.” Vì vậy, hãy để tôi nói cho bạn biết những gì tôi tin. Tôi không thể ép buộc bạn phải đồng ý. Nhưng bạn nên biết những gì tôi nghĩ.

Tôi tin rằng tất cả mọi người đó nên được bình đẳng theo pháp luật. Mỗi đứa trẻ xứng đáng với nhân phẩm đi kèm với giáo dục, chăm sóc sức khỏe và thức ăn trên bàn, và một mái nhà trên đầu của chúng.

Tôi tin rằng các công dân nên được tự do phát ngôn mà không phải lo sợ. Được tự do lập hội và chỉ trích chính phủ của họ và để phản đối một cách hòa bình, và nguyên tắc của pháp luật là không bắt giữ tùy tiện người người thực thi quyền đó.

Tôi tin rằng tất cả mọi người đó nên có sự tự do thực hành tín ngưỡng của họ một cách hòa bình và công khai. Và có, tôi tin rằng các cử tri nên có khả năng để lựa chọn các chính phủ của họ trong các cuộc bầu cử tự do và dân chủ.

Không phải ai cũng ĐỒNG Ý với tôi, không phải ai cũng ĐỒNG Ý với người dân Mỹ về điều này. Nhưng tôi tin rằng nhân quyền là phổ quát. Tôi tin rằng đó là quyền của người dân Mỹ, nhân dân Cuba, và người dân trên toàn thế giới.

Lúc này, việc chính phủ hai nước có những bất đồng không có gì là bí mật. Tôi đã có cuộc hội thoại thẳng thắn với Chủ tịch Castro. Trong nhiều năm ông chỉ ra những khiếm khuyết trong hệ thống Mỹ. bất bình đẳng kinh tế, án tử hình, phân biệt chủng tộc, chiến tranh ở nước ngoài.

Đó chỉ là một ví dụ. Ông có một danh sách dài hơn nhiều.

Nhưng đây là những gì mà nhân dân Cuba cần phải hiểu. Tôi hoan nghênh thảo luận cởi mở và đối thoại. Đó là tốt. Đó là việc lành mạnh. Tôi không sợ nó. Chúng ta có quá nhiều tiền trong nền chính trị Mỹ, nhưng ở Mỹ, nó vẫn có thể cho ai đó như tôi, con của một người mẹ đơn thân, một đứa trẻ mang hai dòng máu không có rất nhiều tiền để theo đuổi và đi lên vị trí cao nhất.

Đó là những gì có thể ở Mỹ. Chúng tôi thực sự có những thách thức về thiên vị chủng tộc tại các cộng đồng và trong hệ thống của chúng tôi, trong hệ thống tư pháp và xã hội của chúng tôi, những di sản của chế độ nô lệ và phân biệt chủng tộc. Nhưng thực tế chúng tôi có các cuộc thảo luận mở trong nền dân chủ của nước Mỹ là những gì cho phép chúng tôi là điều cho phép chúng tôi ngày càng cải thiện.

Năm 1959, năm đó cha tôi đến Mỹ, việc ông kết hôn với mẹ tôi, một người da trắng, là bất hợp pháp ở nhiều bang của Mỹ. Khi tôi lần đầu tiên bắt đầu đi học, chúng tôi vẫn còn đấu tranh để chống nạn phân biệt chủng tộc ở trường học trên khắp miền Nam nước Mỹ.

Nhưng mọi người đã tổ chức lại. Họ phản đối. Họ tranh luận những vấn đề này, họ thách thức các quan chức chính phủ. Và nhờ những cuộc biểu tình và những cuộc tranh luận, những cuộc huy động được ủng hộ rộng rãi, tôi hôm nay có thể đứng đây với tư cách người Mỹ gốc Phi và là Tổng thống Hoa Kỳ. Đó là nhờ các quyền tự do tại Hoa Kỳ, mà chúng tôi có thể thay đổi.

Tôi không nói điều này là dễ dàng. Vẫn còn những vấn đề rất lớn trong xã hội của chúng tôi. Nhưng dân chủ là cách chúng ta giải quyết chúng. Đó là cách chúng tôi đã nhận chăm sóc sức khỏe cho hơn của nhân dân tôi. Đó là cách chúng tôi đã nâng cao quyền của phụ nữ và quyền của người đồng tính. Đó là cách chúng tôi giải quyết những bất bình đẳng về sự tập trung của cải ở tầng lớp trên cùng của xã hội chúng tôi, Bởi vì người lao động có thể tổ chức và người dân bình thường có một tiếng nói. người dân chủ Mỹ có cơ hội để theo đuổi ước mơ của họ và tận hưởng một mức sống cao.

Bây giờ, vẫn có những cuộc đấu tranh khó khăn. Nó không phải lúc nào cũng đẹp đẽ trong tiến trình dân chủ. Thường thì nó làm người ta khó chịu. Bạn có thể thấy điều đó trong cuộc bầu cử diễn ra ở đất nước chúng tôi. Nhưng hãy dừng lại và xem xét thực tế này về các chiến dịch tranh cử ở Mỹ đang diễn ra ngay lúc này.

Có hai người Mỹ gốc Cuba trong đảng Cộng hòa tranh cử chống lại di sản của một người da đen làm tổng thống, họ tranh cãi để chứng tỏ mình là những người tốt nhất để đánh bại ứng cử viên đảng Dân chủ, một người phụ nữ hay một người theo chủ nghĩa xã hội dân chủ. Ai có thể được tin điều đó vào năm 1959? đó là một thước đo của sự tiến bộ của nền dân chủ của chúng tôi.

Vì vậy, đây là thông điệp của tôi với chính phủ Cuba và nhân dân Cuba. Những lý tưởng là điểm khởi đầu đó cho mọi cuộc cách mạng: cách mạng Mỹ, cách mạng Cuba, các phong trào giải phóng trên toàn thế giới. Tôi tin rằng những lý tưởng này được diễn tả chân thật nhất trong dân chủ. Không phải vì nền dân chủ Mỹ là hoàn hảo, mà chính vì nó không hoàn hảo. Và chúng tôi, giống như tất cả các nước, cần không gian mà dân chủ cho phép chúng ta để thay đổi. Nó cho phép mỗi cá nhân khả năng để trở thành chất xúc tác, được suy nghĩ theo cách mới và tưởng tượng lại xã hội của chúng ta phải như thế nào và làm thế nào để nó tốt hơn. Và có một sự biến đổi bên trong Cuba, một sự thay đổi mang tính thế hệ.

Nhiều người gợi ý tôi đến đây và đòi hỏi người dân Cuba phải phá bỏ cái gì đó. Nhưng tôi đang mong muốn những người trẻ của Cuba sẽ nâng lên cái gì đó lên, xây một cái gì đó mới.

(NÓI TIẾNG TÂY BAN NHA)

Và thưa Chủ tịch Castro, người mà tôi biết ơn vì ở đây ngày hôm nay. Tôi muốn ngài biết, tôi tin rằng chuyến thăm của tôi ở đây chứng minh rằng ngài không cần phải lo sợ một mối đe dọa từ Hoa Kỳ. Và với cam kết của ngài đối với chủ quyền và quyền tự quyết của Cuba, tôi tin rằng ngài cũng không cần phải lo sợ những tiếng nói khác nhau của nhân dân Cuba và năng lực của họ trong việc phát ngôn, lập hội và bỏ phiếu cho các nhà lãnh đạo của họ.

OBAMA: Trong thực tế, tôi hy vọng cho tương lai, bởi vì tôi tin tưởng người dân Cuba sẽ quyết định đúng đắn. Và giống như ngài, tôi tin rằng Cuba có thể tiếp tục đóng một vai trò ở bán cầu này và trên toàn cầu. Và hy vọng của tôi là ngài có thể làm như vậy với một đối tác là Hoa Kỳ. Chúng tôi đã đóng nhiều vai trò rất khác nhau trên thế giới. Nhưng không ai có thể từ chối dịch vụ mà hàng ngàn bác sĩ Cuba đã mang lại cho những người nghèo và đau khổ.

Năm ngoái, các nhân viên y tế của Mỹ và quân đội Hoa Kỳ sát cánh với những người Cuba để cứu mạng sống cho người dân và dập tắt Ebola ở Tây Phi. Tôi tin rằng chúng ta tiếp tục hợp tác như vậy ở các nước khác.

Chúng ta đã ở phía khác nhau trong nhiều cuộc xung đột ở châu Mỹ, nhưng ngày nay, người Mỹ và người dân Cuba đang ngồi với nhau tại bàn đàm phán và chúng ta đang giúp người dân Colombia giải quyết cuộc nội chiến đó đã kéo dài nhiều thập kỷ.

Đó là cách hợp tác tốt cho tất cả mọi người. Nó mang lại hy vọng cho tất cả mọi người ở bán cầu này. Chúng ta đã đi những hành trình khác nhau để hỗ trợ cho người dân Nam Phi trong việc chấm dứt phân biệt chủng tộc, nhưng Chủ tịch Castro và tôi có thể có mặt ở Johannesburg để vinh danh di sản của Nelson Mandela vĩ đại.

Và nhìn lại cuộc đời và lời nói của ông, tôi chắc chắn chúng ta còn có nhiều việc phải làm để thúc đẩy bình đẳng ở hai đất nước của chúng ta, để giảm phân biệt đối xử dựa trên chủng tộc ở cả hai nước.

Và ở Cuba, chúng tôi muốn hợp tác để nâng cao đời sống những người Cuba gốc Mỹ-Phi, những người đã chứng minh không có gì họ không thể đạt được nếu được trao cho cơ hội. Chúng ta đã tham gia các khối quốc gia khác nhau ở Tây bán cầu, và chúng ta sẽ tiếp tục có những khác biệt sâu sắc về cách thức thúc đẩy hòa bình, an ninh, cơ hội và quyền con người, nhưng khi chúng ta bình thường hóa quan hệ, tôi tin rằng nó có thể giúp nuôi dưỡng ý tưởng cao hơn về sự hiệp nhất ở châu Mỹ, (NÓI TIẾNG TÂY BAN NHA).

Từ đầu nhiệm kỳ, tôi đã thúc giục những người châu Mỹ để lại đằng sau những trận chiến ý thức hệ của quá khứ. Chúng ta đang ở trong một thời đại mới. Tôi biết rằng nhiều vấn đề tôi đã đề cập trong xảy ra trong quá khứ, và tôi biết rằng một phần bản sắc của Cuba là niềm tự hào rằng một quốc đảo nhỏ có thể đứng lên bảo vệ quyền của mình và làm rung chuyển thế giới.

Nhưng tôi cũng biết Cuba sẽ luôn luôn xuất sắc bởi vì tài năng, chịu khó, và niềm tự hào của người dân Cuba. Đó là sức mạnh của các bạn. Cuba không cần phải được khẳng định vì đã chống lại Hoa Kỳ, cũng giống như Hoa Kỳ không cần phải được khẳng định bằng cách chống Cuba.

Và tôi hy vọng cho tương lai, vì sự hoà giải đó đang diễn ra giữa những người Cuba với nhau. Tôi biết rằng đối với một số người Cuba đang sống trên đảo, họ có ý nghĩ rằng những người rời khỏi đất nước muốn ủng hộ việc lập lại trật tự cũ ở Cuba.

Obama: Tôi chắc rằng có một câu chuyện ở đây, rằng người Cuba lưu vong đã không nghĩ đến các vấn đề của Cuba thời trước cách mạng và từ chối đấu tranh để xây dựng một tương lai mới.

Nhưng tôi có thể nói với bạn ngày hôm nay rằng rất nhiều người Cuba lưu vong mang theo một ký ức về sự chia ly đau đớn và bạo lực. Họ yêu Cuba. Một phần trong số họ vẫn coi đây là nhà thật sự của họ. Đó là lý do tại sao niềm nhiệt huyết của họ là quá mạnh, và đó là lý do tại sao họ đau lòng đến như vậy.

Và đối với cộng đồng người Mỹ gốc đó tôi đã đến thăm và tôn trọng, đây không chỉ là vấn đề chính trị. Đó là gia đình, là ký ức về một ngôi nhà đã mất, là mong muốn xây dựng lại một ước mơ đã tan vỡ, là hy vọng cho một tương lai tốt hơn, hy vọng cho sự trở lại và hòa giải.

Trên tất cả mọi lý do chính trị, nhân dân là nhân dân, và người Cuba là người Cuba. Và tôi đã đến đây, tôi đã vượt qua khoảng cách bằng trên một cây cầu được xây dựng bởi người dân Cuba cả từ hai bờ eo biển Florida.

Lúc đầu tôi nhận ra tài năng và niềm đam mê của người Cuba ở Mỹ. Và tôi biết họ đang đau khổ như thế nào ngoài nỗi đau sống tha hương. Họ cũng biết cảm giác của một người xa lạ và vật lộn, và họ phải làm việc nhiều hơn để đảm bảo con cái họ có thể vươn lên ở Mỹ.

Vì vậy, sự hòa giải của người dân Cuba, giữa con cháu của những người cách mạng và con cháu những người sống lưu vong, là chìa khóa cho tương lai của Cuba.

Các bạn có thể thấy nó ở Gloria Gonzales, một người du lịch đến đây vào năm 2013 sau 62 năm xa cách và đã gặp cô em gái Llorca. “Em nhận ra anh, nhưng anh đã không nhận ra em,” Gloria nói sau khi cô ôm người anh của mình. Hãy tưởng tượng điều đó sau 61 năm.

Các bạn nhìn thấy nó ở Melinda Lopez, một người tìm đến ngôi nhà cũ của gia đình. Và khi bà đang đi bộ trên đường phố, một người phụ nữ lớn tuổi nhận ra bà là con gái của mẹ bà và òa khóc. Người chị mời bà vào nhà và đưa cho xem một tập ảnh trong đó có hình bé Melinda, mà mẹ bà gửi cho bà cách đây 50 năm.

Melinda sau này nói, “Vì vậy, nhiều người trong chúng ta đang nhận được rất nhiều trở lại.” Các bạn thấy ở Christian Miguel (không nghe được), một người đàn ông trẻ tuổi trở thành người đầu tiên trong gia đình đến đây sau 50 năm. Và khi gặp những người bà con, anh nói, “Tôi nhận ra gia đình là gia đình, không có vấn đề khoảng cách giữa chúng ta.” Đôi khi, những thay đổi quan trọng nhất bắt đầu ở những điều nhỏ bé. Các đợt triều của lịch sử có thể đẩy con người vào xung đột, sống lưu vong và đói nghèo. Phải mất thời gian để thay đổi những hoàn cảnh này, nhưng sự thừa nhận có chung nguồn cội, sự hòa giải của những người cùng dòng máu và một niềm tin vào nhau, đó là nơi khởi đầu cho tiến bộ. Thấu hiểu, lắng nghe và tha thứ.

Và nếu người dân Cuba cùng nhau đối mặt với tương lai, sẽ có nhiều khả năng hơn các bạn trẻ hôm nay sẽ là có thể sống trong phẩm giá và đạt được ước mơ của họ ngay tại Cuba.

Lịch sử của Hoa Kỳ và Cuba xoay quanh các cuộc cách mạng và xung đột, đấu tranh và hy sinh, trả thù và hòa giải. Bây giờ là lúc để chúng ta bỏ lại quá khứ sau lưng. Giờ là lúc chúng ta phải cùng nhau nhìn về tương lai.

(NÓI TIẾNG TÂY BAN NHA) Và nó sẽ không dễ dàng, sẽ có những bước thụt lùi. Nó sẽ mất thời gian. Nhưng thời gian của tôi ở Cuba khơi lại niềm hy vọng và sự tự tin của tôi vào những điều mà người dân Cuba sẽ làm. Chúng ta có thể cùng làm nên hành trình này với tư cách là những người bạn của nhau, láng giềng của nhau, người trong gia đình với nhau. Rất cám ơn. Cám ơn.

Người Quan Sát, Thứ bảy lúc 08:40 #1

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s